Hãy sống theo điều ta có thể

DÊ BÀI

Ý kiến cùa anh (chị) về lời khuyên sau:

“Dimg sông theo diều ta ước muốn. Hãy sóng theo điều ta có thể.”

BÀI LÀM 1

Cuộc sống với biết bao bộn bề và toan tính thuòng ngày đôi khi đã vô tình cuốn ta vào guồng quay bất tận của đùi sóng hiện đại. Đôi khi ta có cảm giác mình tra trọi giữa COI1 phố đông ngưùi, có cảm giác mình một mỏi và cả thất bại sau những giờ học hành vh làm việc căng thẳng…, có cảm giác muốn đuạc quay về một thời tuổi thơ vứi cánh diều của uớc ma và hi vọng – nai ấy ta mặc sức vùng vẫy trong chế giới bay hong diệu kì cùa uóc mơ. Đó cũng là khi ta đột ngột trở lọi với thực tại, với đòi sống thuònig trục của ta. Bất giác khi ấy, la lại nhớ đến một lòi khuyên đã từng nghe nhưng chẳng hiểu sao lại quên bẵng đi: “Dừng sống theo đièu ta uóc muốn. Hãy sống theo điều ta có thể.”

Có lẽ bất kì ai trong chúng ta cùng đà từng sống trong những giấc mơ, ấp ủ những hi vọng cho bàn thân. Con nguờỉ không xa lạ vói ước muốn. Đó là nhãng giấc mơ tuyệt đựp và có thế đã theo ta lừ những ngày còn thơ bé. Ai sinh ra mà lại không có khát khao, uúc mcy cháy bỏng? Thế nhung, đôi khi điều inà ta “có thể” làm đtrực lại đói lập với ước mơ. Những điều “có thể” áy là những gì trong khả năng của ta, không xa rời tầm với như những giấc mơ có khi là viễn vông. Con nguừi ta ai cũng tồn tại trong bân thân mình phần “ước muốn” và phần “có thể”. Không ai dạy ta chí được quyền sống với “uúc muốn” hay chỉ được sóng với đièu “có thể”. Và câu ngạn ngữ nhắc nhở ta hãy sóng và làm theo những gì bàn thàn có thể làm đuợc, trong tàm giới hạn của la.

Vâng, những giấc ma luôn tồn tại trong miền kí ức cùa ta. Thế nhưng, nhũng giấc ma ấy đôi khi lù quá xa vời, là mỏng manh, dễ vã như những quà cầu pha lê cất giữ trong tủ kính mà ta chì có thổ ngắm chứ không thế

1 OA

sờ đến nó. Vậy thì khi ấy, ta đừng mài iniết ngắm nhìn thứ không thể thuộc về mình, ta hãy lìm đến những họt pha lê có thể bé bòng hon nhưng chúng luôn ngự trị trong lòng bàn tay ta – đó là điều ta “có thể” làm được.

Thục tiễn cuộc sống đã chứng minh cho ta thấy điều đó. Tôi nhớ đến một câu chuyện trong quyển sách có nhan đề “Đùng bao giờ từ bỏ ước mơ” – câu cliuyộn về một cậu bé bị liệt bẩm sinh. Thế nhưng, trái tim hé hỏng của cậu bao giờ cũng hướng về noi các vận động viên điền kinh đang chạy, đôi mắt cậu bao giờ cũng rục sáng khi huớng ánh nhìn về sân vận động. Tôi biết cậu mong muốn được trớ thành một vận động viên điền kinh đcn nhường nào! Nhưng hcm ai hct, cậu hiểu rằng Vời đôi chân tật nguyền của mình, cậu không bao giờ làm được điều đó. Và có lẽ chúng ta sẽ vô cùng bất ngà khi biết kết thúc cùa câu chuyện về nghị lực phi thường ấy. Muòi năm sau, cậu bé không còn chỉ ngồi trên khán đài nữa, cậu đã đặt đixực đôi chân xuống nhà thi đấu – vói tu cách một huán luyện viên điền kinh…

Trong mỗi chúng ta, hẳn ai cũng dã từng mơ ưóc đưực bay vào vũ trụ, được dặt chân lên các vì sao, được Irử thành những chính khách Iiôi tiếng hay những vĩ nhân như Mozart, Bethoven… Và nếu biết rằng những giấc mơ ấy chỉ hiện hữu trong trái tím ta, thì tại sao ta lại kliông cố gắng thực hiện thật tốt điều ta có thể làm được? Đôi khi ta lớn lên, ta SC cảm thấy mình vô cùng nhỏ bé vói thế giói nhưng hãy biết răng việc mà la đang – làm – được, dâu chĩ là một người lao động bình thường cũng sẽ lớn lao như những giấc ma cùa la vậy! Có thế ta sẽ không trả thanh chính trị gia, nhà du hành vũ trụ hay nhục sĩ tài ba, nhưng ta có thể tự hào rằng: ta là chính ta, với những gì mà ta hoàn toàn có thể làm tốt!

Thé nhưng, nếu con người mà chi’ sống vứi nhừng gì mình có thể làm đưực, nếu con nguờỉ hoàn toàn không có ước mơ thì cuộc sống SC tẻ nhạt và vô vị biết dường nào! Đôi khi, giấc mơ có thế chỉ là giấc mơ, thế nhưng chính giấc mơ ấy đã tiếp cho ta niềm tin, nghị lục vào cuộc sống. Đúng, la ncn sống theo điều ta có thể nhưng bẽn cạnh đó, hãy gieo trồng trong vườn cây ưái tâm hồn ta nhũng hạt mầm của ước mo’.

Cuộc sống quả là một màng ghép hình đầy màu sắc sống động! Ở đó có mảng màu mà ta tô vỗ được, có mảng màu ta chì có thể đặt nó trong tưởng tuụng xa xôi của ta. Và dù đó có là gì chăng nua, ta hãy nhớ rằng ta nên sống theo điều ta có thể, và ta cũng nên để điều có thể ấy song song vói con đường của nhũng ước mơ. Bởi hơn ai hét, ta hiểu rằng băn thân ta có thể làm duực việc gì, và ước mu trong ta có ý nghĩa gì!

Lại một ngày trả về với biết bao bộn bè lo toan, với những nhộn Iiiỉịp và toan tính thường ngày, ta l^ti bị cuốn vào guồng quay bất tận cùa đời sóng hiện đại. Thế nhưng, khi bân thân la đã nhận tlìức được chân lí của cuộc sống, vói con đuừng song song cùa đièu ta “có (hể” và điều ta “ưác muốn”, có le ta SC bót đi những giây phút thấy mình trơ trọi giữa phó, thấy mình mệt mỏi hay vênh váo tự đăc thây mình đứng trên mọi nguửi. Bởi lẽ khi ấy, ta mói là chính ta, sống theo chân ií đúng đắn của ta. Và khi ấy, ta mới có thể thấm thìa ưức nguyện của nhà thơ Thanh Hải muốn đirợc làm “Một mùa xuân nho nhỏ /Lặng lê dâng cho đời’’…

No comments.

Leave a Reply